Tin tức & Sự kiện

Dự án mới

Dự án mới [ Xem tất cả dự án ]

Đất Nền Mới

Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn biết gì về Tánh Linh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn biết gì về Tánh Linh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

La Ngâu dẫn đầu năng suất bắp lai

0 nhận xét
La Ngâu dẫn đầu năng suất bắp lai

Xem hình
Bắp lai ở xã La Ngâu
La Ngâu là xã vùng đồng bào dân tộc thiểu số của huyện Tánh Linh, chủ yếu là dân tộc K’ho (chiếm 78%) nhưng năm nào năng suất bắp lai cũng đạt cao hơn so với các địa phương khác trong tỉnh. Vì vậy, những năm gần đây đời sống của bà con dân tộc được cải thiện đáng kể.

 Nắng hạn nhưng năng suất bắp đạt cao
Chúng tôi về La Ngâu đúng vào dịp bà con dân tộc đang thu hoạch nốt  những diện tích bắp hè thu để chuẩn bị gieo trồng vụ đông xuân. Những ruộng bắp bạt ngàn đã đến kỳ thu hoạch chuyển sang màu vàng rơm càng nổi bật giữa màu xanh của núi rừng. Vụ hè thu năm nay toàn xã xuống giống trên 570 ha bắp, với năng suất bình quân đạt khoảng 8 tấn/ha. Cá biệt có hộ ông Mai Thanh Trâm - bản 1, xã La Ngâu đã trồng thử nghiệm giống bắp lai CP. 333 của Công ty TNHH Hạt giống CP Việt Nam đạt 9 tấn/ha. Ông Trâm cho biết: Mặc dù thời tiết nắng hạn kéo dài nhưng giống bắp này có khả năng chịu hạn rất tốt, vì vậy năng suất đạt cao… Thông tin ông Trâm trồng giống bắp lai CP. 333 đạt năng suất cao, trồng được ở tất cả các loại đất đến tai nhiều người, nên nhiều nông dân trong huyện đã đến ruộng bắp ông Trâm để tìm hiểu và hỏi cách thức. Anh Rồng Minh Dênh, hộ dân ở bản 3, xã La Ngâu nói: “Hiện gia đình tôi trồng 1ha bắp lai, vụ hè thu vừa rồi năng suất đạt 8 tấn/ha. Thấy anh Trâm trồng thử mô hình giống bắp lai mới đạt năng suất cao tôi tò mò đến xem. Vụ đông xuân sắp tới, tôi sẽ xuống giống trồng thử vài sào giống bắp CP. 333.  Bên cạnh đó, giá bắp năm nay cao hơn so với năm ngoái nên bà con ai cũng phấn khởi. Hiện giá bắp đang ở mức 3.200 – 3.500 đồng/kg (tăng 500 đồng so năm 2009).

 Năng suất đạt cao nhờ đâu?
Ông Nguyễn Thế Tuân – Phó Chủ tịch Hội Nông dân xã La Ngâu cho biết: Nếu bình quân năng suất bắp vụ hè thu đạt trên 8 tấn/ha thì vụ đông xuân đạt 9- 12 tấn/ha, trừ chi phí hộ nào cũng lãi hơn một nửa. Có được kết quả đó là do nông dân tích cực chuyển đổi cơ cấu cây trồng. Những năm trước, bà con nông dân trồng lúa 1 vụ/ năm năng suất đạt thấp dẫn đến đời sống khó khăn. Gần đây, chính quyền địa phương đã tích cực vận động đồng bào chuyển đổi số diện tích trồng lúa không hiệu quả sang trồng bắp. Do trồng bắp trên đất lúa hiệu quả, nên với diện tích lúa nước nào có thể chuyển đổi được nông dân trong xã đều chuyển qua trồng bắp. Mới đầu trồng 1 vụ đến nay đã trồng 3 vụ. Nhiều hộ dân trồng bắp có năng suất cao ở đây cho biết:  Giống là yếu tố quan trọng nhất trong việc cho năng suất. Vì vậy, muốn trồng bắp năng suất cao phải chọn những giống bắp lai F1 đã được tuyển chọn, thời gian sinh trưởng ngắn, cây khỏe, lá gọn để tăng mật độ cây trồng. Bên cạnh đó, khâu chăm sóc cũng cần phải quan tâm đúng mức. Người trồng phải biết rõ chu kỳ phát triển của cây bắp để tưới nước, bón phân đầy đủ, có như vậy cây bắp mới phát triển tốt. Ông Tuân cho biết thêm: Hàng năm, trước khi xuống giống bà con được Trung tâm Dịch vụ miền núi tỉnh, Trạm Khuyến nông - Khuyến ngư huyện tập huấn kỷ thuật trồng và chăm sóc cây bắp lai. Đồng thời, trung tâm sẽ cung ứng giống bắp và thu mua tại chỗ cho bà con. Song song đó, nông dân đã chịu khó thay đổi phương pháp canh tác truyền thống, kết hợp nhuần nhuyễn 2 yếu tố đưa giống mới vào gieo trồng và áp dụng các tiến bộ kỹ thuật nên đã đưa năng suất bắp ở xã La Ngâu vượt xa các địa phương khác trong tỉnh. Nhờ vậy, kinh tế địa phương ngày càng phát triển, đời sống đồng bào được cải thiện đáng kể.  Đến nay, 92% số hộ có phương tiện nghe, nhìn, 76% hộ có xe máy, 100% hộ được sử dụng điện và nước sạch.

(Theo baobinhthuan)

Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

'Đời tôi cô đơn' đã vận vào Tuấn Vũ

0 nhận xét
'Đời tôi cô đơn' đã vận vào Tuấn Vũ

Xem hình
Tuấn Vũ vẫn “Đời tôi cô đơn”
Viết Thanh - em trai ca sĩ Tuấn Vũ - đã trở thành “người đóng thế bất đắc dĩ” khi tiếp xúc với phóng viên để nói về anh trai mình ngay trước lúc diễn ra đêm nhạc “Tuấn Vũ - 10 năm tái ngộ”.
Nhiều người nhầm tôi với anh Tuấn Vũ
Tôi và anh Tuấn Vũ sinh tại Phan Thiết trong gia đình có 10 anh chị em. Năm 1971, gia đình chuyển tới huyện Đức Linh, tỉnh Bình Thuận và định cư cho đến giờ. Bố tôi là người tu xuất, vốn định làm linh mục nhưng không thành nên lấy vợ. Ông giáo dục các con sống nhân bản. Ông mất năm 2001, lúc đó anh Tuấn Vũ có về chịu tang. Giờ chúng tôi còn mẹ già 85 tuổi. Đại gia đình con cháu đã lên tới gần 50 người.

Giọng hát của tôi và cả Tuấn Vũ đều là thiên phú. Tôi mới chỉ được học qua căn bản về thanh nhạc. Hồi nhỏ, tôi từng tham gia ca đoàn nhà thờ. Thời tôi 20 tuổi cũng mê hát lắm. Năm 2001, anh Vũ từng đặt vấn đề tôi nên “nối nghiệp” anh. Nhưng tôi lại trót đam mê điêu khắc, rồi quên ăn quên ngủ vì thú chơi bonsai nên cũng không hào hứng với đề nghị này. Mà thực tế, hồi đó, phong trào nhạc trẻ bùng nổ, tôi ra cũng khó.

Lần này Tuấn Vũ về VN, khi anh ấy hát, bất kỳ ở sân khấu nào, người ta không muốn cho anh ấy xuống. Vì thế tôi phải giúp... Anh ấy cũng động viên hai anh em phát hành CD Đường xưa lối cũ gồm cả các ca khúc cũ và sáng tác mới theo “chất” của Tuấn Vũ. Đó là cách thăm dò xem công chúng đón nhận “em trai Tuấn Vũ” như thế nào. Sau đó tôi mới xác định mình có nên theo nghiệp hát hay không. Và nếu chọn con đường này, tôi phải hoàn thiện mình hơn nữa. Thời gian này, khi tôi theo nghề ca hát này, anh Vũ giúp tôi rất nhiều. Trước khi tôi bước ra sân khấu, chính anh Vũ là người trang điểm cho tôi.

Là em trai út của Tuấn Vũ, tôi có nhiều điểm khá hợp với anh. Qua điện thoại, nhiều người, kể cả người nhà, còn nhầm giữa tôi và anh Vũ. Chuyện vui là, có lần giao lưu với đối tác, vui quá tôi nhảy lên hát. Khi tôi hát xong, ở dưới có người nói, sao hát na ná giống Tuấn Vũ, tôi trả lời, em Tuấn Vũ sao không hát giống Tuấn Vũ. Tôi nói thật, người ta tưởng nói đùa, lại vỗ tay ầm ầm.

Gia đình rất mong anh lấy vợ

Anh Vũ sống ở nước ngoài hơn 30 năm. Năm 2001 khi bố mất, anh mới về lần đầu tiên. Và đến hôm nay, sau gần 8 năm, anh ấy mới trở lại VN. Thực tế, anh Vũ là người nhút nhát với giới truyền thông. “Chất” của Tuấn Vũ là mộc mạc, bình dị... Ở bên Mỹ, anh Vũ có một quán cà phê hùn hạp vốn với người khác. Cuộc sống thì dường như hết mình với bạn bè và mọi người. Gia đình tôi rất mong anh lấy vợ. Nhưng đến giờ anh vẫn một mình. Có người hỏi anh về chuyện hôn nhân, anh đã trả lời rằng, hình như bài Đời tôi cô đơn gắn với giọng hát của anh như vận vào anh, ít nhất là cho đến thời điểm này.
Viết Thanh hiện đi hát với danh “em trai Tuấn Vũ”
Với gia đình, anh Vũ hiếu kính cha mẹ, giúp đỡ anh em. Đến giờ, cuộc sống của 9 anh chị em đã ổn định, dù không giàu có. Mỗi lần anh Vũ về, mọi người rất vui mừng. Không chỉ gia đình vui, mà hàng xóm tụ tập mấy trăm người để nghe anh hát. Âm thanh đâu có hiện đại. Tôi bảo anh hát nhép cho xong. Nhưng Tuấn Vũ không bao giờ hát nhép. Anh ấy mỗi lần hát đều có cảm xúc riêng.
Về VN lần này, hầu như đêm nào anh Vũ cũng đi hát. Đêm 9/8 hát ở Vinh, đêm 10/8 hát ở Hạ Long, đêm 11/8 hát tại Hà Nội. Ngày 12/8, chúng tôi trở về TP. HCM và hát liên tục ba đêm 13, 14, 15/8. Đêm 16/8 sẽ trở lại Nhà hát Lớn Hà Nội, và nếu kịp, CD hát chung của hai anh em sẽ ra mắt.

Gần chục năm trước, Tuấn Vũ xin về hát ở VN rất khó khăn. Lần này, trước khi về VN, Tuấn Vũ cũng e ngại tình huống khó xử trước kia sẽ lặp lại. Nhưng, anh ấy chỉ về 3, 4 ngày là đã xin được giấy phép biểu diễn. Vì thế, tâm thế của Tuấn Vũ khá thoải mái. Tương lai, anh ấy sẽ về VN thường xuyên hơn. Tuấn Vũ cũng ngại gặp phóng viên. Anh ấy bảo, khi vui họ lăng xê mình lên, lúc buồn, họ đem mình ra... “lăng bột” luôn (cười).

Đã có lúc có những thông tin trái chiều về Tuấn Vũ đăng tải trên báo chí. Tôi so sánh thế này, có vẻ hơi khập khiễng, nhưng Tuấn Vũ cũng giống như hoàn cảnh của danh thủ Maradona vậy... Dù sao, người nổi tiếng cũng là con người bình thường, có đời tư... Giờ Tuấn Vũ trở lại với một phong thái khỏe khoắn, anh ấy còn mập hơn tôi, có một làn hơi khỏe khoắn. Vậy thì vì lý do gì mà còn e ngại với anh ấy nữa.
Hoàng Lê (ghi)

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

Điện gió đầu tiên ở Việt Nam được đặt tại đâu?

0 nhận xét
Điện gió tại Việt Nam - tiềm năng và đề xuất

Tiềm năng năng lượng gió tại Việt Nam cao hơn rất nhiều quốc gia khác tại khu vực Đông Nam Á, nếu đem so với Thái Lan, Lào, và Campuchia.
Một cuộc khảo sát, đo đạc, phân tích và xác minh của Ngân hàng Thế giới (World Bank) cho biết Việt Nam có năng lực để sản xuất đến 513.360 MW điện gió hàng năm. Theo thông tin của Bộ Công Thương về năng lượng tái tạo của Việt Nam, dự kiến nguồn năng lượng này sẽ tăng 5%. Việt Nam đang có kế hoạch phát triển và thay thế các nguồn năng lượng hóa thạch vào những năm 2015-2025. Điện gió hay còn gọi là năng lượng gió và năng lượng mặt trời dự kiến sẽ chiếm một nửa nguồn năng lượng đó. Theo một cuộc điều tra của chính phủ, Việt Nam có khoảng 17.400 héc ta được đánh giá là thích hợp cho các dự án, công trình phát triển năng lượng gió. Chính quyền địa phương các tỉnh Bình Định, Ninh Thuận và Bình Thuận sẽ tạo điều kiện thuận lợi, hỗ trợ các nhà đầu tư thực hiện dự án, với một tiềm năng khoảng hơn 8.000 MW.
Một trong những nhà máy điện gió đầu tiên của Việt Nam, nằm ở xã Bình Thạnh, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận (ảnh), có tổng công suất lắp đặt là 120 MW, năm cánh quạt gió với công suất 1,5 MW xây dựng hoàn chỉnh và đã kết nối vào lưới điện quốc gia vào tháng 8-2009. Toàn bộ thiết bị của 15 cánh quạt gió kế tiếp đã được vận chuyển từ vùng Sauerland của CHLB Đức về đến công trường và chuẩn bị vào công đoạn thi công xây dựng chân cột, lắp ráp đưa tua-bin điện gió lên đỉnh cột, chạy nối các hệ thống dây điện ngầm, và rồi sẽ kết nối điện vào mạng lưới điện quốc gia vào những tháng tới đây.
Cho đến nay Bình Thuận có chín nhà đầu tư trong và ngoài nước đã và đang xin giấy phép khảo sát thực địa và đầu tư cho 11 công trình điện gió. Ninh Thuận có gần 10 nhà đầu tư trong nước cũng như nước ngoài đã lập trạm đo sức gió, lập bản đồ và thu thập các số liệu về gió của vùng quanh năm có nắng chói chang và gió lồng lộng nhiều nhất nước. Công trình Phương Mai tại Quy Nhơn đã xác định được vị trí của những chân cột gió, 12 động cơ điện gió loại có công suất 2,5 MW sẽ do chuyên viên của tập đoàn Avantis Energy Group thiết kế, xây dựng và lắp ráp trong năm 2011.

Tại tỉnh Lâm Đồng hai đề án nhà máy điện gió với công suất 150 MW và 80 MW đang được tích cực triển khai. Ở phía Bắc, công trình du lịch sinh thái Mẫu Sơn thuộc tỉnh Lạng Sơn dự kiến sẽ xây dựng 20 chân cột điện gió ngay sau khi con đường nối liền vùng đồng bằng với Mẫu Sơn hoàn tất, độ cao của công trình này nằm ở khoảng từ 600-800 mét so với mực nước biển.  

Ngoài ra, công ty Thụy Sĩ Aerogie Plus Solution AG đã vào khai thác thị trường năng lượng Việt Nam với công trình nhà máy điện gió kết hợp với động cơ diesel tại Côn Đảo, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, với công suất thiết kế 7,5 MW. Công trình có tổng trị giá 28 triệu đô la Mỹ, theo kế hoạch dự kiến sẽ hoạt động vào năm 2011-2012. Như vậy hơn 20 dự án điện gió đang được triển khai tại Việt Nam, với khả năng tạo ra một sản lượng điện dự kiến là 20.000 MW. Hầu hết điện tạo ra đều được nối vào lưới điện quốc gia, mà cho đến thời điểm hiện nay mọi việc mua, bán, cung cấp, truyền tải và phân phối điện đều do Tổng công ty Điện lực Việt Nam (EVN) tổ chức, điều hành và quyết định. Trước đây, EVN chỉ mua lại điện với giá 4,7 cent (đô la Mỹ) cho 1 ki lô watt/giờ rồi tăng lên 5 cent và 5,5 cent. Nguồn tin hành lang cho hay EVN đã đồng ý mua tới giá 6,5 cent, nhưng giá bán đủ sức lôi cuốn nhiều nhà đầu tư trong cũng như ngoài nước vào thị trường năng lượng gió Việt Nam là 9,5 cent hoặc tối thiểu phải là 8,5 cent.
Đây là bài toán hóc búa với những người có trách nhiệm.

Chính phủ Canada đã có chính sách trợ giá cho những đề án điện gió bằng cách hỗ trợ nâng giá mua điện lên đến 17 cent cho một ki lô watt/giờ. Tại Úc chính phủ đang soạn thảo chính sách hỗ trợ, nâng giá mua điện gió lên 12 cent cho một ki lô watt/giờ. Một khoản trợ cấp tương đương với 1,47 triệu đô la Mỹ của chính phủ Đức thông qua Tổ chức Hợp tác Kỹ thuật Đức (GTZ) đã được công bố vào tháng 8-2009 vừa qua, để giúp đỡ Việt Nam thực hiện một khuôn khổ pháp lý cho việc kết nối điện từ các dự án điện gió vào mạng lưới điện quốc gia. Văn bản và thỏa thuận này cũng kêu gọi phía Việt Nam nhanh chóng phát triển một chính sách liên quan đến tư vấn cho các dự án điện gió. Điều này chứng minh nếu các nhà đầu tư nước ngoài được dễ dàng chuyển lợi nhuận về nước, có thể thúc đẩy vai trò của họ trong công việc tư vấn cho việc phát triển.
“Việt Nam cần cải thiện các chính sách và cung cấp một nền tảng pháp lý vững mạnh để thu hút thêm các nhà đầu tư nước ngoài vào năng lượng tái tạo”, đó là lưu ý của ông Gunter Reithmacher, trưởng đại diện GTZ tại Việt Nam.
Nhìn chung, hiện nay còn một số trở ngại chính cho tương lai phát triển điện gió, đó là:
(1) Chưa có chính sách và các quy định, trợ giá trong việc mua điện từ nguồn năng lượng gió chi phí đầu tư cao hơn các hệ thống phát điện truyền thống vì thế chưa đủ sức hấp dẫn các nhà đầu tư.
(2) Vẫn còn thiếu các dịch vụ và khả năng tài chính để có thể vay vốn từ ngân hàng hoặc từ tổ chức tài chính cho việc phát triển điện gió.
(3) Chương trình qui hoạch và chính sách của chính quyền địa phương và trung ương nên thật minh bạch, rõ ràng, tránh tình trạng “trống đánh xuôi - kèn thổi ngược”.
(4) Thiếu kiến thức và năng lực kỹ thuật để thực hiện một công trình điện gió hoàn chỉnh, cũng như các kỹ thuật cơ bản và dịch vụ bảo quản, bảo trì, điều hành và quản lý… sau lắp đặt.
Những khó khăn này có thể khắc phục được nhờ kinh nghiệm sau một vài công trình đầu tiên đã đi vào hoạt động.

Ngoài ra, quá trình xây dựng các trạm đo gió để thu thập, thống kê và phân tích đầy đủ các số liệu về gió cũng mới đang từng bước thực hiện để có một quy hoạch tổng thể trong tương lai. Theo số liệu, tiềm năng gió của Việt Nam (trên độ cao 65 mét) rất tốt, lớn hơn 210 lần công suất nhà máy thủy điện Sơn La và hơn 10 lần tổng công suất điện dự báo của EVN cho toàn quốc vào năm 2020. Đây mới chỉ là tiềm năng lý thuyết, tiềm năng khai thác được và tiềm năng kinh tế kỹ thuật có thể sẽ nhỏ hơn. Nhưng chúng ta có thể khẳng định rằng, đây sẽ là một nguồn năng lượng tiềm năng đáng kể, ấy là chưa kể nguồn năng lượng gió ở biển. Nhưng muốn biến tiềm năng thành hiện thực, tất cả tùy thuộc vào chính sách.
Theo Thời báo KTSG

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010

Ông Nguyễn Đăng Đại ở thôn 4, xã Đồng Kho, huyện Tánh Linh phát hiện thấy mộ cổ trên đất rẫy

0 nhận xét
Ông Nguyễn Đăng Đại ở thôn 4, xã Đồng Kho, huyện Tánh Linh
phát hiện thấy mộ cổ trên đất rẫy
Một nông dân ở Tánh Linh đào đất trồng cao su phát hiện nhiều viên gạch lạ. Đào sâu 1m, dài 3 m lấy lên hàng trăm viên gạch thì lộ ra công trình với cách xây khác thường.

Ngày 30/7/2010, ông Nguyễn Đăng Đại, 47 tuổi ở thôn 4, xã Đồng Kho, huyện Tánh Linh trong khi đào lỗ trồng cao su phát hiện nhiều viên gạch khác thường.

Gạch có kích thước ngang 20 cm, dài 35 cm, cao 5 cm. Moi đất sâu hơn, khoảng 1m ông Đại lấy hết 7 lớp gạch với hàng trăm viên và lộ ra 8 lớp nữa nhưng vẫn chưa đến chân (đáy). Đào dài ra 3m vẫn thấy công trình ngầm xây theo kiểu cũ. Nghi công trình là di tích văn hóa cổ, ông Đại báo lên UBND xã. Thông tin nhanh chóng lan nhanh trong vùng nên bà con kéo đến xem khá đông và mỗi người tranh thủ lượm 1 viên gạch đem về. Còn Ông Nguyễn Đăng Đại thấy vậy lấp công trình lại.

Tại điểm phát hiện công trình, một đống gạch lạ đã bị mưa làm thấm nước nên màu sắc không còn tươi đỏ như ban đầu. Ông Nguyễn Đăng Đại, cho biết: Lúc công trình lộ ra, trời nắng nên gạch rực đỏ rất đẹp. Gạch mới đem lên nhẹ khoảng 1 kg/viên nhưng do để ngoài mưa thấm nước dài ngày nên hiện nay 1 viên nặng gần 4 – 5 kg.

Khi phóng viên bẻ đôi viên gạch khô để quan sát, thấy chất liệu gạch ngoài đất sét còn có trấu và lúa lép. Theo nhiều người dân trong vùng, loại gạch này từ trước đến nay trong vùng chưa ai thấy. Còn theo ông Đại thì đất ông sản xuất từ ngày giải phóng đến nay nhưng chưa bao giờ thấy lộ thiên loại gạch này. Khi công trình lộ thiên, ông Đại thấy công trình xây theo hình trụ, gạch xây chéo nghiêng hướng đồng ruộng và phía cao nghiêng lên phía núi. Dù công trình lớn nhưng giữa các viên gạch với nhau không thấy có chất kết dính như xi măng hoặc các chất khác…

Nguồn từ TanhLinh.com

Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010

Mùa bung

0 nhận xét
Mùa bung

Xem hình
Ảnh minh họa
Bây giờ đã là tháng 8, tháng của những cơn mưa trắng trời, tháng của một thuở phải thon thót đứng nhìn cánh đồng mở toang ra để đón những cơn lũ tràn về. Ngày trước, cứ vào tháng này, chiều chiều tôi vẫn thường hay gặp một toán người gánh bung ra sông đặt cá, và sáng hôm sau lại kĩu kịt gánh về. Họ lầm lũi bước, hầu như chẳng nói chuyện với nhau bao giờ.
Có thể nói, ở Lạc Tánh hồi ấy người người làm cá, nhưng bắt cá bằng bung thì chỉ có ở xóm đầu đường nhựa, tức vùng thuộc thôn Lạc Hóa 1 bây giờ, đoạn từ Trường Tiểu học Lạc Tánh 1 đổ về phía Bắc chừng 400m. Do nghề bắt cá bằng bung là nghề riêng có của xóm này, nên mỗi khi họ đi qua thì hầu như ai cũng ngước mắt nhìn theo một cách lạ lẫm. Lạ, không chỉ vì cái cách đánh bắt đầy mùi hôi thúi của họ, mà lạ còn vì cái cách “đi thẳng, về khom”, “đi lầm lì, về hớn hở”của họ, như thể người mình gặp gánh bung đi chiều qua và người gánh bung về sáng nay chưa bao giờ là một vậy. Nhìn cái cách họ đi - về, biết ngay là trúng cá. Đang buổi “người khôn của khó”, “mắt đói dõi cục cơm”, nhiều người cũng mon men học hỏi để làm theo, nhưng rồi đều phải bỏ cuộc giữa chừng.
Hồi ấy, trong xóm tôi có ông Bảy, hễ ngồi mà nói chuyện đặt bung là ông nói như cháo chảy, từ cách đan bung, làm mồi làm cho đến cách chọn địa điểm, thời điểm… Ông đã bỏ hàng tháng trời để học lỏm nghề, nhưng rốt cuộc chỉ tổ hao công tốn của, vì đặt bung có những cái thuộc về bí truyền mà không phải cứ nhằng nhẵng bám theo học thuội là làm được.
Mãi sau này, khi cá sông ít dần, nghề đặt bung không còn đất sống nữa thì những bí mật của nghề mới lộ ra, trở thành câu chuyện đầy hoài niệm trong những lúc trà dư tửu hậu.
Bung hai loại: bung lùn và bung cao. Bung lùn thì tất nhiên phải… lùn, nhưng, ngược lại, to hơn. Bung có thể đan bằng tre, nhưng tốt nhất vẫn là mây cát. Mây cát không to, nhưng dẻo, dễ xoắn, lại chịu nước nên có thể sử dụng bốn, năm mùa mới mục. Bung có dạng bình vôi, cao non một mét, trên có nắp được cài chắc chắn bằng hai cái hom tre, dưới có lỗ vuông để gắn toai. Toai bung được làm bằng tre hoặc sống lá. Các cây toai được vót tròn, nhọn, chuốt bằng mảnh chai cho trơn láng để có thể khép mở nhẹ nhàng. Chúng liên kết với nhau bằng dây dù và được treo vào một núm xoay như cái trục chỉnh dây đàn bầu. Thân bung được phết kín bằng phân trâu, đến mức không còn dù chỉ là một lỗ nhỏ.
Theo truyền thống, mồi bung phải là mồi thối. Đầu tiên, người ta lấy ruột cá bỏ vào hũ, để lâu ngày cho trương thối nhằm tạo mùi cho mồi. Trùn lựa con lớn, băm với đầu cá cho nhật nhuyễn. Tổ mối đập ra, rây lấy con mối để riêng ra thau. Tổ mối một phần giã nhuyễn, một phần đập to như mút đũa. Trùn băm, tổ mối và một phần con mối được trộn chung thành một hỗn hợp sền sệt, bỏ vào bung ngay phía trước hom toai, sau đó rắc phần mối còn lại lên, đổ mắm ruột cá lên sau cùng rồi đậy nắp, cài hom tre lại chắc chắn. Sở dĩ tôi phải mô tả tỷ mỉ cái công đoạn làm mồi này là vì đây chính là bí quyết mà ngày xưa ông Bảy theo riết mà không học được.
Nơi đặt bung thường là một đoạn sông nước chảy chậm, và nơi được chọn nhiều nhất hồi ấy là khúc Bùng Binh, nơi con sông Cát chuẩn bị đổ ra sông La Ngà. Bung được đặt ở phía bờ lở của con sông, nơi có nền đất cứng, ít bùn và lá mục. Trước khi đặt  bung, người ta phải rà chân xuống đáy sông, tìm một nơi bằng phẳng, có lối mòn do loài cá ăn tầng đáy để lại, sau đó định vị bằng hai nhánh bứa vạt nhọn cắm thẳng xuống đáy sông, cách nhau một quãng bằng đúng bề ngang của cửa toai. Phía trước cửa toai, nơi mà luồng cá sẽ từ đó chui vào bung phải được dọn sạch thành luồng. Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, người ta lên bờ ngồi nghỉ, chờ đến khi mặt trời gần lặn, mới mang bung ra nhẹ nhàng dìm xuống nước. Bung được chỉnh sửa ngay ngắn, canh cho cửa toai nằm giữa hai cây bứa đã cắm sẵn, rồi cắm một cây bứa thứ ba qua phía bên kia, buộc chụm lại với nhau để neo bung. Cửa toai bao giờ cũng hướng theo chiều nước, nơi mà khi mồi trôi xuống, cá tìm lên sẽ gặp ngay cửa để chui vào.
Việc đặt bung  vừa xong thì trời cũng chạng vạng tối, người ta í ới gọi nhau về nghỉ. Đây là lúc cái bung âm thầm làm nhiệm vụ của mình. Những con mối còn sống mang theo cái mùi đặc trưng của mồi, trôi xuôi theo dòng nước, thu hút sự chú ý của bầy cá. Các loài cá da trơn như cá trê, cá chốt, cá lăng, cá chạch vốn mê ăn xác thối, bị cái mùi của mồi cá bám trên lưng các con mối dẫn dụ, lần lượt men theo      luồng nước đẫm mùi mà rủ nhau chui vào bung để rồi không bao giờ ra được.
Sáng, gà vừa gáy canh ba, người ta đã dậy rủ nhau đi dỡ bung. Cái thú của nghề bung là ở lúc này. Đang giữa mùa mưa, cứ gần sáng là trời trở lạnh, vùng dậy chui ra khỏi mền trong cơn ngái ngủ đã là một cố gắng lớn, vậy mà vừa ra đến sông là ai cũng háo hức ào ngay xuống nước. Thay vì nhổ mấy cành bứa để đưa bung lên bờ thì người ta lại lấy chân dò trước cửa toai để đoán biết thành quả. Người kinh nghiệm chỉ cần sự mách bảo của bàn chân là biết ngay trong bung cá nhiều hay ít. Sau khi nhẹ nhàng vớt bung lên, người ta dồn cá lại, rửa bung sạch sẽ rồi mới kĩu kịt gánh cá về cho kịp buổi chợ mai.
Nghề đặt bung, có lẽ do vất vả mà khiến người ta đâm ra mê tín. Và chính mê tín đã giúp cho các nguyên tắc của nghề được tuân thủ một cách nghiêm túc nên được giữ gìn và truyền lại nguyên vẹn từ đời này sang đời khác. Cũng có thể do vị trí đặt bung phải được chọn lựa khắc khe, mà sông thì vô chủ nên càng nhiều người đặt bung càng dễ xảy ra xung đột, do đó người ta buộc phải giấu nghề, và cách giấu nghề hay nhất là phủ lên nó một màu sắc mê tín để không ai trách cứ được gì.
Và, vì cái sự mê tín ấy, mỗi khi gánh bung đi, người ta hay sai trẻ con ra đường trông ngược ngó xuôi để tránh cảnh “ra ngõ gặp đàn bà”. Khi đi, họ kéo nón sùm sụp để không phải chào ai mà cũng không cần ai chào hỏi. Hai cái bung được trùm kín bằng vải, cửa toai quay vào người. Chỉ có chủ nhân mới được sờ tay vào cửa toai. Cửa toai nếu sơ ý bị người khác ghé mắt hay thọc tay vào thì dù có đổ máu cũng không hết giận. Việc làm mồi, trét bung, trút cá… tất tần tật phải đàn ông làm. Bung gánh về, trút cá ra xong phải lấy phân trâu trét dặm lại rồi úp miệng xuống phơi khô, để chiều chiều lại gánh ra sông đặt cá.       
Việc đánh cá trên sông  hàng năm luân phiên theo chu kỳ. Đầu mùa mưa, khi nước lũ đầu mùa tràn về thì giăng lưới. Tháng tám, tháng chín, nước dâng cao và chảy chậm thì đặt bung, câu cắm, câu treo. Cuối năm, nước bắt đầu xuống thì dỡ chà. Và đến khi những người đàn ông Chăm giăng hàng ngang kín cả mặt sông để đâm lao thì mùa cá kết thúc. Bây giờ, những lão ngư nổi tiếng một thời trong nghề bung như ông Hai Nô, ông Sáu Thìn không còn nữa. Cá ít dần, cái xác bung cũng theo năm tháng mục ra thành đất. Thỉnh thoảng, trong các cuộc nhậu, những người làm nghề bung ngày trước lại ngồi trao đổi với nhau những ngón tuyệt kỹ trong nghề, rồi lại vỗ vai nhau cười đến nao lòng.
Tôi ngày trước cũng là một thằng mê cá, vẫn thường lẽo đẽo theo sau những người gánh bung với bao nhiêu dấu hỏi trong đầu. Bây giờ biết hết mọi bí quyết của nghề rồi, tôi vẫn thường tự nhủ, hồi ấy dù có được truyền nghề, thì với cái cách đánh bắt cầu kỳ thế này, chắc rồi tôi cũng như ông Bảy, nói về nghề thì hay nhưng chẳng bao giờ dùng bung bắt được, dù chỉ là một con cá nhỏ.
LƯƠNG VĂN LỄ
(Theo Bình Thuận)

Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Mũi Né xinh đẹp và thú vị như thế nào?

0 nhận xét

Mũi Né xinh đẹp và thú vị

Xem hình
Tham quan sân golf Sea link Phan Thiết
Tham quan sân golf Sea link Phan Thiết
Đó là nhận xét của đoàn Famtrip quốc tế sau 3 ngày (từ 2-4/10) đến tham quan, khảo sát cơ sở lưu trú, dịch vụ và sản phẩm du lịch Bình Thuận, trong đó chủ yếu tại Mũi Né, thành phố Phan Thiết.
Nằm trong chương trình của sự kiện triển lãm du lịch quốc tế 2010 tổ chức tại TP.HCM (ITE 2010), đoàn Famtrip với 26 thành viên là các phóng viên du lịch, hãng lữ hành đến từ Nga, Đức, Pháp, Na Uy, Đan Mạch, Thụy Điển, Estonia, Mỹ, Trung Quốc, Úc, Nam Phi và Việt Nam đã chọn điểm đến Mũi Né – Bình Thuận để tham quan, khảo sát.
Điểm tham quan đầu tiên là đồi cát bay Mũi Né đúng thời điểm hoàng hôn đang buông xuống đã để lại nhiều bất ngờ và cảm xúc cho đoàn Famtrip. Ông Henri Zix (đại diện một hãng lữ hành Đức) luôn miệng: “Rất đẹp! Rất lãng mạn!”. Máy quay phim, máy ảnh liên tục ghi lại những cảnh tượng kỳ vĩ của thiên nhiên, mà hầu hết thành viên của đoàn đều cho rằng rất độc đáo và ấn tượng. Sau đồi cát bay, đoàn Famtrip còn rất ngạc nhiên và hài lòng với dịch vụ, chất lượng cơ sở lưu trú, không gian và cảnh quan thiên nhiên tại Pandanus resort và Novela resort.
Dù thấm mệt vì quãng đường di chuyển và phải lưu trú tại 3 địa điểm khác nhau là Muine Ocean resort, Muine Lotus resort, Romana resort nhưng cả đoàn đều vui vẻ, thoải mái với chất lượng dịch vụ, nhất là sự đón tiếp niềm nở, mến khách và thân thiện của con người Bình Thuận. Đem theo cảm giác hài lòng, đoàn đến tham quan SeaLinkCity. Sân golf 18 lỗ hiện đại nằm giữa những đồi cát mênh mông vàng óng, khách sạn 5 sao sang trọng với lối kiến trúc hướng về thiên nhiên, các chuỗi biệt thự biển nhấp nhô theo địa hình triền đồi đã thực sự hấp dẫn từ các nhà báo cho đến đại diện các hãng lữ hành, tổ chức tour quốc tế. Đại diện một công ty du lịch quốc tế lớn, ông Deng Guoying (quốc tịch Trung Quốc) chia sẻ: “Chúng tôi đã nghe về Mũi Né, nhưng thực sự bất ngờ với cảnh quan, tiềm năng, hệ thống lưu trú và sự hoàn hảo của chất lượng. Chắc chắn chúng tôi sẽ giới thiệu về Mũi Né - Bình Thuận cho khách hàng của chúng tôi”. Và không riêng Sea Link, tại các điểm đoàn đến khảo sát khác như Amaryllic resort, Phú Hải resort, Sài Gòn – Mũi Né resort, Tiến Đạt resort, Trung tâm bùn khoáng Sao Mai, Park Diamond hotel tất cả thành viên đoàn Famtrip đều trực tiếp trao đổi thông tin, thiết lập mối quan hệ hợp tác, chia sẻ khả năng để hướng đến những tour du lịch đưa khách từ khắp nơi trên thế giới đến với Mũi Né – Bình Thuận – Việt Nam xinh đẹp và ẩn chứa nhiều điều thú vị.
Bên cạnh các cơ sở lưu trú và dịch vụ, đoàn còn đến tham quan và tìm hiểu kiến trúc Tháp Chăm Pô Sah Inư, làng chài Mũi Né, bến thuyền Phan Thiết, thưởng thức ẩm thực biển. Theo lời bà Thea Karin (Estonia), thì không hiểu tại sao mãi đến bây giờ mình mới biết một thành phố du lịch xinh đẹp, hiền hòa và có nhiều điều kỳ lạ cần khám phá như vậy! Thắc mắc này bà tiếp tục đem đến buổi giao lưu, gặp mặt của đoàn với lãnh đạo địa phương, lãnh đạo ngành du lịch và các doanh nghiệp tổ chức tại Tiến Đạt resort chiều 3/10. Ông Ngô Minh Chính, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Bình Thuận, cho biết: “Du lịch Bình Thuận chỉ mới hơn 10 năm phát triển. Dù hôm nay thương hiệu đã khẳng định nhưng để khai thác hết tiềm năng góp phần đưa hình ảnh ra thế giới chúng tôi phải tiếp tục tăng cường công tác quảng bá xúc tiến, đa dạng hóa sản phẩm du lịch, nâng cao chất lượng dịch vụ và đầu tư xây dựng kết cấu hạ tầng để du lịch Bình Thuận đến gần hơn với du khách trong và ngoài nước”.
Song song với những lời khen tặng và đánh giá cao tiềm năng, lợi thế của du lịch Bình Thuận, đoàn Famtrip còn chia sẻ với tỉnh những nội dung như môi trường, giao thông, thủ tục hành chánh và công tác quảng bá để Mũi Né thật sự là “thiên đường nghỉ dưỡng” trong mắt du khách lẫn nhà đầu tư. Ghi nhận những ý kiến của đoàn Famtrip, ông Nguyễn Văn Thu, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Bình Thuận, cho rằng: “Trong tương lai gần, Bình Thuận sẽ cố gắng xây dựng sân bay, kêu gọi đầu tư nâng cấp sân bay cũ (khu vực Bắc Phan Thiết) thành sân bay nội địa có thể đón tiếp các loại máy bay nhỏ, về lâu dài sẽ xây dựng một sân bay quốc tế tại khu vực Hòa Thắng (huyện Bắc Bình). Cùng với khu resort Hàm Tiến – Mũi Né, Phan Thiết đã và đang hoàn thiện khu du lịch Tiến Thành trở thành khu du lịch sinh thái biển cao cấp. Riêng vấn đề môi trường cả tự nhiên và xã hội, Bình Thuận sẽ làm hết sức để luôn xứng đáng với tên gọi điểm đến an toàn, thân thiện, xanh-sạch-đẹp”.
Nguyên Vũ(Theo Báo Đầu Tư)

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Yoshimoto Yasuko "người Chăm" ở Bắc Bình

0 nhận xét
Yoshimoto Yasuko "người Chăm" ở Bắc Bình
Nền nã với bộ trang phục Chăm trắng tinh khôi, chiếc khăn choàng điểm hoa văn nhẹ nhàng trên cổ, Yasuko hòa trong dòng người tham dự sự kiện quan trọng của đồng bào Chăm Bắc Bình - buổi ra mắt trung tâm trưng bày văn hóa Chăm.

Người “không lạ”

Đối với nhiều gia đình người Chăm ở Ninh Thuận và Bình Thuận, Yoshimoto Yasuko không phải người lạ. Đối với đồng bào Chăm ở Bắc Bình, Yasuko càng thân thiết như “người trong nhà”. Bằng chứng, khi Yasuko xuất hiện trong buổi ra mắt trung tâm trưng bày văn hóa Chăm vào thứ bảy tuần trước, nhiều người đã ôm chầm cô và thăm hỏi thân mật.

Yasuko đến từ Nhật Bản, hiện đang là tiến sĩ chuyên ngành Việt Nam học, Nhân học. Đang làm việc tại Bảo tàng dân tộc học Quốc gia, vừa dạy tiếng Việt, Yasuko còn dạy văn hóa Việt Nam, dân tộc học đại cương… Ai gặp Yasuko tình cờ, khó biết rằng Yasuko thông thạo cả tiếng Chăm. Nhìn cách Yasuko trò chuyện với người dân bản địa, không ai nghĩ Yasuko là người nước Nhật. “Yasuko học tiếng Chăm từ năm 1998” – cô vui vẻ cho biết.

Yasuko bắt đầu hành trình nghiên cứu văn hóa Việt Nam, cụ thể văn hóa truyền thống Chăm từ những năm 1997. Lĩnh vực Yasuko tập trung nghiên cứu chính là văn hóa truyền thống của cộng đồng người Chăm theo đạo Bà Ni.

Đi qua nhiều vùng đất, nơi đâu cũng để lại những ấn tượng tốt đẹp đối với cô. Yasuko kể rằng: nhiều nhất là hai tỉnh Ninh Thuận, Bình Thuận. Thời điểm đó, việc tiếp cận với người dân bản địa để tìm hiểu về đời sống, văn hóa, sinh hoạt của người dân tộc Chăm, không hề đơn giản. Càng khó khăn hơn về mặt thủ tục, khi Yasuko lại là người nước ngoài “lạ hoắc”… “Bây giờ dễ rồi, mọi người quen với Yasuko rồi” – Yasuko vui vẻ.

“Văn hóa Chăm nhiều thú vị lắm, ngay cả giữa Ninh Thuận và Bình Thuận cũng hơi khác” – Yasuko, giải thích; “Trong cộng đồng người Chăm theo đạo Bà Ni, số lượng thầy Chang nhiều hơn. Và ở thị xã Phan Rang, giới trí thức Chăm cũng khá nhiều. Có thể hiểu rằng Phan Rang là trung tâm của văn hóa Chăm, vì có nhóm đền tháp nổi tiếng, có trung tâm văn hóa Chăm lâu rồi. Bình Thuận chỉ mới bắt đầu”.

Chia sẻ niềm vui với cộng đồng Chăm ở Bắc Bình, nhân dịp trung tâm trưng bày văn hóa Chăm hoạt động – một sự kiện có ý nghiã đối với người Chăm Bình Thuận, Yasuko phần khởi: “Tôi nghĩ rằng, đây sẽ là cơ hội tốt để người Chăm tự hào về văn hóa dân tộc mình, để nhiều người biết nhiều hơn về văn hóa Chăm”.

Yasuko có tình yêu mãnh liệt với văn hóa Chăm, và để nuôi nấng tình yêu ấy khi sang Việt Nam, trong vòng một năm Yasuko bắt đầu học tiếng Chăm. Sống với nhiều người dân bản xứ lâu ngày đến mức thân thiết như trong gia đình. Cuộc gặp gỡ của chúng tôi luôn gián đoạn bởi những lời chào của người quen với Yasuko. Yasuko đáp lại bằng tiếng Chăm. “Yasuko sống nhiều nhất ở xã Phan Thanh, Phan Hiệp, Phan Hòa nên mọi người biết” – cô nói.

Đến bằng sự khâm phục

Ngay từ khi bắt đầu nghiên cứu văn hóa Chăm, Yasuko đã nghĩ ngay đến việc học thạo tiếng Chăm. “Tiếng Chăm khó lắm” – Yasuko giải thích “Không giống như tiếng Nhật hiragana, nói như thế nào thì viết như thế. Tiếng Chăm viết khác, nói khác”.

Yasuko cũng lý giải tại sao cô tìm đến với văn hóa Chăm: sự khâm phục. Khâm phục bắt nguồn từ những giá trị văn hóa, những sinh hoạt thường nhật. Quan trọng hơn người Chăm có những nghi lễ, nhạc cụ và cả những giá trị văn hóa vật thể còn lưu giữ hàng ngàn năm qua.

“Văn hóa Chăm rất thú vị, nhưng thời gian trước không phải ai muốn chiêm ngưỡng, tìm hiểu cũng có thể được nhất là đối với khách du lịch. Vì khi đó, mọi thứ được lưu giữ tại nhà bà Thềm” – Yasuko nói: “Bây giờ, có trung tâm trưng bày rồi, chắc chắn sẽ có ý nghĩa đối với người Chăm ở khu vực này. Đối với khách du lịch, Yasuko nghĩ rằng, trung tâm sẽ thu hút mọi người”.

Sống ở Việt Nam hơn 10 năm, Yasuko dành nhiều thời gian cho những vùng đất mình yêu thương. Yasuko thường chọn những bộ trang phục truyền thống của người Chăm trong những dịp lễ tết, hay những nghi lễ truyền thống mà Yasuko có dịp tham gia. “Yasuko có hơn 10 bộ trang phục Chăm, mỗi năm đều phải may… vì mỗi năm chật đi một chút” – Yasuko cười e thẹn. Hiện nay, cả gia đình Yasuko đều sống và làm việc ở Việt Nam

Theo Quang Nhân - Báo Bình Thuận

Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010

Nguyễn Ngọc Tính, xã Tân Phúc, huyện Hàm Tân - Chàng trai trẻ làm giàu trên đất lạ

0 nhận xét
Nguyễn Ngọc Tính, xã Tân Phúc, huyện Hàm Tân - Chàng trai trẻ làm giàu trên đất lạ
Sức trẻ, mạnh dạn và ham học hỏi là những yếu tố giúp anh khởi nghiệp thành công ngay trên quê hương thứ hai của mình. Nguyễn Ngọc Tính (sinh năm 1975), xứng đáng là tấm gương sáng điển hình về sản xuất kinh doanh giỏi ở xã Tân Phúc (huyện Hàm Tân).

Con đường dẫn vào trang trại cây ăn trái của anh Tính mùa này gồ ghề khó đi, bởi đường hẹp lại gặp mùa mưa nước suối tràn về lầy lội. Dừng chân trước khuôn viên nhà anh là bạt ngàn một màu xanh ngắt trải dài xa tắp. Lúc chúng tôi đến thăm anh đang cùng những người làm chăm sóc vườn quýt đã bắt đầu ra trái bói đầu tiên. Mặc dù đã trở thành ông chủ trẻ nhưng anh luôn tận tay chăm sóc vườn cây ăn trái của mình. Bởi theo anh làm như thế, anh vừa có thể gần gũi, quan sát sự phát triển của cây vừa kịp thời hướng dẫn cho người làm những kỹ thuật chăm sóc cây theo đúng quy trình. Chỉ vào vườn quýt và nhãn rộng lớn, anh cho biết đến tháng 11, 12 vườn nhà anh sẽ bước vào thời kỳ thu hoạch rộ. Khi đó, con đường vốn vắng vẻ, chật hẹp dẫn vào nhà anh sẽ nhộn nhịp vì thương lái ồ ạt tìm đến tận nơi thu mua trái cây.

Anh dân gốc ở tận Tiền Giang xa xôi. Thời điểm trước, cuộc sống ở quê anh gặp nhiều khó khăn do đất chật người đông, những người dân nghèo như anh không có được mảnh đất để canh tác. Có sức nhưng không có đất, vậy nên làm lụng vất vả quanh năm cũng không khấm khá nổi. Chính vì vậy, đến năm 1999 anh quyết định rời quê hương đến vùng đất Tân Phúc lập nghiệp, với hành trang mang theo là hai bàn tay trắng cộng với sức trẻ và giấc mơ làm giàu trên đất lạ. Khởi điểm khi đến vùng đất mới, anh chỉ làm công cho một người đồng hương đang sở hữu mấy ha cây ăn trái ở vùng đất Tân Phúc vốn nổi tiếng màu mỡ. Không một đồng vốn lận lưng, chỉ có hai bàn tay và sức trẻ anh cày cục làm việc đêm ngày. Số tiền công nhận được suốt một năm trời, anh gom góp để dành mua hai mẫu đất đầu tiên cho riêng mình. Sau một năm xa quê hương làm công cho người khác, đến năm 2000 anh đã chính thức sở hữu 2 ha đất. Anh chọn trồng các loại cây ăn trái như nhãn, quýt, xoài. Thổ nhưỡng ở đây rất phù hợp với các loại cây ăn trái này nên chỉ trong một thời gian ngắn, anh đã thu hồi vốn và dư dả chút ít. Sau đó anh có thêm tiền của những vụ thu hoạch tiếp và đến giờ anh đã sở hữu trong tay gần 10 ha đất trồng nhãn và quýt. Lợi nhuận từ vườn cây ăn trái, sau khi trừ hết chi phí cũng mang lại ngót nghét cả tỷ bạc cho gia đình. Dân vùng này thường gọi anh là tỷ phú trẻ hay tỷ phú chân đất, điều đó đã phần nào chứng tỏ sự giỏi giang của một chàng trai trẻ với giấc mơ làm giàu từ hai bàn tay trắng.

Là một trong những nông dân ở Tân Phúc tiên phong áp dụng khoa học kỹ thuật cho vườn cây ăn trái, hiện tại việc chăm sóc, thu hoạch cây trái ở vườn nhà anh đều nhờ vào các phương tiện máy móc thực hiện rất bài bản, vừa tiết kiệm thời gian, công sức vừa mang lại hiệu quả kinh tế cao hơn. Đến mùa thu hoạch đã có các loại máy nâng, xe cải tiến chạy khắp vườn giúp công nhân thu hái, vận chuyển sản phẩm nhanh chóng và dễ dàng hơn so với trước. Chịu khó, giỏi giang nhưng anh rất khiêm tốn. Theo anh Tính, do điều kiện còn nhiều khó khăn nên việc tiếp thu, cập nhật các thông tin, giá cả trên thị trường của nông dân ở vùng này chưa thật nhạy bén. Vì thế nông dân dễ bị thương lái ép giá, lợi nhuận thu được chưa cao. Không chỉ vậy, hầu hết các trang trại cây ăn trái của nông dân đều ở cách xa khu dân cư, đường sá đi lại rất khó khăn, trắc trở nên bà con cũng chịu thiệt thòi về giá. Chẳng hạn như mùa nhãn và quýt năm ngoái, do không cập nhật kịp giá thị trường nên anh bán khoán vườn cây ăn trái nhà mình thiệt mất mấy trăm triệu đồng. Rút kinh nghiệm mùa này, anh sẽ theo dõi tình hình thị trường để bán sản phẩm chắc hơn.

10 năm trời nung nấu ý định làm giàu trên đất lạ bằng chính đôi bàn tay của mình, giờ đây có thể nói anh đã thành công bước đầu. Với tính cách không lùi bước, anh sẽ tiếp tục thực hiện nhiều dự định táo bạo hơn trong tương lai sắp tới.

Theo Hồng Trinh binhthuantoday.com

Hỗ trợ online

Kinh doanh 1

0935.194.194


Kinh doanh 2

0963.819.625